“So! You Think You Can Tell ?”

“So! You Think You Can Tell ?”
Đang ngồi nghe bài “Wish you were here” của ban nhạc Pink Floyd, liên tưởng những bài viết loạn ngôn của nhóm Bầu Nô và Ca Nô kêu gọi người Việt Quốc Gia xóa bỏ hận thù, tội ác của bọn Việt Cộng, để hòa hợp hòa giải rồi cùng hòa tan vào chủ nghĩa xã hội.
Tôi bổng bật cười vài hát theo:
“So, so you think you can tell
Heaven from hell? Blue skies from pain?
Can you tell a green field from a cold steel rail?
A smile from a veil? Do you think you can tell? “
Tôi là thế hệ một rưỡi, đã định cư ở Mỹ hơn 36 năm. Tiếng Anh cũng rành. mà Tiếng Việt còn rành hơn. Nói chung thuộc thành phần con cháu Việt Nam Cộng Hòa, loại đồ cổ khá hiếm ở nước ngoài. Gần đây thấy hiện tượng ca sĩ trẻ trong nước ào ào ra hải ngoại kiếm cháo, chúng hò hét nhảy cởn những bài hát cover lập đi lập lại nhàm chán, dĩ nhiên nồi nào úp vung nấy, chúng sẽ được một số anh chị em nằm vùng thuộc dân di cư mới đến Mỹ thời Obama và Joe Biden ( sau 2009 đến nay) ủng hộ hai tay hai chân. Ngoài ra còn có một thành phần ăn theo trở cờ, vốn khoái về Việt nam làm ăn, ăn chơi, đang hò hét kêu gọi người Việt Quốc Gia hải ngoại hãy mau chấp nhận hòa hợp hòa giải, chấp nhận bọn ca nô và bọn bọn bầu nô.
Chuyện bắt đầu từ lời thức tỉnh về nghị quyết 23 Việt cộng xâm nhập cộng đồng người việt quốc gia của Nhạc Sĩ Nam Lộc , một nhạc sĩ chung vai sát cánh với cộng đồng quốc gia từ năm 1975 đến nay.
Không phải tự nhiên cộng đồng hải ngoại nhắm mắt nghe theo Nhạc Sĩ Nam Lộc nói về ca sĩ Quốc Thiên không bằng không chứng. Rõ ràng hình ảnh và video của ca sĩ này hát những bài hát ca ngợi việt cộng và mặc quần áo Việt cộng đầy dẫy trên mạng internet.
Nghị quyết 23/NQ-CP của Việt Cộng ra ngày 2 tháng 8 năm 2026 thay thế nghị quyết 36, nhấn mạnh và đầy mạnh công tác tư duy đối với người Việt Nam ở nước ngoài.
Việt Cộng đang âm mưu biến cộng đồng người Việt Quốc Gia là “ bộ phận không thể tách rời của cộng đồng dân tộc Việt Nam,đồng thời là một trong những nguồn chiến lược quan trọng.” Việt Cộng gửi ca nô ra nước ngoài để vận động cầu nối ôn hòa, khuyến khích người Việt Tự Do hội nhập và giúp đỡ đất nước.
Mục II Nghị quyết 23-NQ/TW đặt mục tiêu xây dựng cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài có địa vị pháp lý vững chắc, hội nhập sâu rộng và phát triển ổn định; giữ gìn, lan tỏa truyền thống đoàn kết, bản sắc văn hóa dân tộc, lịch sử và tiếng Việt đến các thế hệ mai sau; phát huy vai trò “đại sứ văn hóa, đất nước và con người Việt Nam”, góp phần nâng cao sức mạnh mềm và uy tín quốc gia. Việt Cộng dùng bọn ca nô và bầu nô ve vản, phá hoại sự an bình của cộng đồng người việt quốc gia.
Hảy nhìn kỷ Việt Nam qua 51 năm dưới sự cai trị của Việt Cộng. Việt nam có trở thành con Rồng chưa, hay vẫn còn là con Cóc ngồi đáy giếng. Việt Nam sau 51 năm, số đại gia giàu có là do sự bùng phát làm giàu nhờ buôn bán đất đai của dân chúng.
51 năm Việt Nam phát triển được gì ? Nông nghiệp ? Công Nghiệp ? Việt nam có gì sau 50 năm ?
Xin thưa : Việt Nam có nhiều Nhà hàng, Khách Sạn Resort, khu du lịch.
Còn hệ thống giáo dục thì yếu kém, lạc hậu. hàng triệu công nhân sống chui rút qua ngày trong các nhà trọ, nhà cửa cơ sở hạ tầng tuy có phát triển hơn, nhưng bạn phải thuộc số ít giai cấp có tiền để sở hửu nó.
Con ông cháu cha thường du học ở nước ngoài hoặc các trường do người ngoại quốc đầu tư và làm chủ.
Nếu bạn là người có một chút suy nghĩ, sẽ thấy rằng sự hào nhoáng, phồn vinh ở Việt nam đầy giả tạo, nó chỉ phục vụ bề mặt vui chơi, giải trí cho khách du lịch, khách nước ngoài.
Vì bài này chỉ viết bộc phát, chứ không hề chuẩn bị, nên tôi xin kết thúc tại đây, gửi các bạn đọc bài thơ “Lời Trần Tình” sau đây của tác giả Vô Đề


Anh khuyên tôi “hãy quên đi thù hận”
Về quê hương xây dựng nước non nhà
Bằng tài năng học hỏi chốn phương xa
Đảng nhà nước hoan nghênh người viễn xứ
Anh khuyên tôi “Hãy khép lại quá khứ”
Quên những ngày khói lửa dậy trời Nam
Chiến xa Nga hằn đậm vết hung tàn
Trên đường phố Sài Gòn ngày quốc hận
Anh bảo tôi quên những ngày lận đận
Cha đi tù, mẹ buôn gánh bán bưng
Nuôi đàn con trong khốn khổ tột cùng
Tôi phải thôi học, sang ngô chiều sắn
Vâng, tôi cố quên những ngày mưa nắng
Đi mò cua, giúp mẹ bữa cơm chiều
Quên những ngày nước ngập, mái tranh xiêu
Đêm u tịch hãi hùng kinh tế mới
Giờ tha phương, quê nhà xa vời vợi
Tôi sống cuộc đời dân chủ ấm no
Nhưng dân tôi đang khắc khoải mong chờ
Ngày sụp đổ của bạo quyền tàn độc
“THƯƠNG QUE HƯƠNG BAO LẦN TÔI BẬT KHÓC”
Thấy lương dân trong kiếp sống khốn cùng
Thương dân hiền cam chịu kiếp lao lung
Khổ đến nổi đem con mình đi bán
TÔI CHỐNG ANH KHÔNG PHẢI VÌ DĨ VÃNG
MÀ LÀ VÌ HIỆN TẠI VỚI TƯƠNG LAI
Vì dân tộc tôi,sống đang kiếp đọa đày
Thế hệ trẻ nhìn tương lai vô định
Thì anh ơi, nói chi lời lừa phỉnh
Đến bây giờ, ai tin cộng sản đâu
Nếu thật lòng xin hãy thực hiện mau
Cuộc hòa giải với người dân quốc nội
Hãy ngưng ngay những hành động bỉ ổi
Ngưng đuổi nhà, cưỡng chiếm đất nhân dân
Ngưng đào mồ, sang phẳng những mộ phần
Xây khách sạn làm giàu cho đảng ủy
Hãy ngưng ngay những ngón nghề phù thủy
Đạo giáo quốc doanh, dân chủ cò mồi
Hứa hoà hợp, hòa giải ở đầu môi
Nhưng Cộng Đảng vẫn độc quyền chúa tể
NẾU THẬT TÌNH THÌ HÃY MAU GIẢI THỂ
ĐẢNG ĐỘC TÀI CỘNG SẢN (ĐẢNG VÔ LƯƠNG)
Người tỵ nạn bốn bể sẽ hồi hương
Đem tài sức hiến dâng cho đất nước
HỨA VỚI ANH, TÔI SẼ LÀ NGƯỜI ĐI TRƯỚC
Alain Bảo

Leave a comment