Mùa hè ở Charleston nóng và ẩm như một ký ức cũ không chịu tan đi. Buổi chiều, mặt trời đổ lửa xuống những con đường lát đá quanh khu phố cổ. Những hàng cọ đứng im lìm trong không khí oi nồng, còn mùi muối biển từ bến cảng theo gió len qua từng góc phố. Xa xa, tiếng hải âu hòa lẫn tiếng xe ngựa chở khách du lịch lộc cộc trên mặt đường cũ kỹ.
Tôi đến thăm Charleston vào đầu tháng tư. Một thành phố đẹp cổ kính nhưng buồn man mác. Những căn nhà cỗ hàng trăm năm bạc màu nước sơn nằm nép dưới giàn hoa giấy tím. Những ban công sắt uốn cong phủ đầy dây và các loại hoa giấy. Ban đêm, đèn vàng hắt xuống những con hẻm nhỏ khiến cả thành phố giống như một thước phim cũ quay chậm.
Và cũng tại nơi đó, tôi gặp lại Diễm. Nàng bây giờ là bà chủ của một quán ăn Việt Nam xinh xắn.
Diễm ngày xưa đẹp và kênh lắm. nàng đã từng làm bọn con trai mê mẫn chết đê chết điếng, tốn biết bao nhiêu giấy mực thư tình.
Biết bao nhiêu anh chàng đã theo tán tỉnh Diễm, tôi may mắn nhất được Diễm chọn làm bạn trai. Tôi cũng như mấy thằng con trai khác, chẳng có gì đặc biệt, ngoài yêu thích bài ‘Diễm Xưa”, nên tôi luyện tập đánh guitar classic bài này nhuyễn nhừ.
Có lẽ vì vậy mà Diễm chấm tôi. Nàng chấm tôi chắc chỉ để ngồi nghe thằng bạn trai móc guitar classic bài Diễm Xưa. Mỗi lần hai đứa ngồi bên nhau là nàng cứ nhắm mắt lim dim thưởng thức cứ như là ông nhạc sĩ họ Trịnh viết dành riêng cho nàng.
Vậy đó mà đã hơn 40 năm, giờ Diễm ngồi trước mắt tôi, bằng da bằng thịt, cứ tưởng như thời gian quay lại, kỷ niệm ùa về. Tôi im lặng ngồi nhìn dòng người ngoài phố mà lòng hồi hộp như sắp bước vào một cuộc đời khác. Ngoài cửa kính, hơi nóng mùa hè làm không khí rung lên nhè nhẹ. Nhiều người đi bộ cầm ly trà đá và quạt giấy, mồ hôi lấm tấm trên cổ.
Diễm nhìn tôi vài giây rồi bật cười:
- Bảo thấy hình như gầy hơn xưa?
Tôi cũng cười theo, dù tim đang đập rất mạnh:
-Còn Diễm thì phát tướng !
Nàng cúi đầu, bàn tay xoay xoay chiếc khăn giấy.
— Vì Diễm không còn giống ngày xưa nữa.

Hồi ấy Diễm thân hình vừa vặn, tóc dài và thích mặc áo màu trắng. Có những buổi trưa hè, hai đứa chạy xe dưới hàng me xanh, nắng xuyên qua tóc cô thành những vệt sáng lấp lánh.Tuổi trẻ của chúng tôi kết thúc như một cơn mưa ngang qua thành phố.
Diễm bây giờ đầy đặn hơn xưa rất nhiều. Gương mặt tròn hơn, nhiều mỡ hơn, vai rộng hơn, mái tóc cắt ngắn ngang cổ. Cô mặc chiếc váy xanh đậm đơn giản và cầm chiếc quạt giấy nhỏ phe phẩy vì nóng.
Còn nụ cười với chiếc răng khểnh ngày xưa đã từng giết chết đời tôi, nay thì thay bằng 1 cái răng vàng óng ánh, chen giữa hàng răng đều đặn trắng tinh, mà tôi đoán là hàm răng giả.
Nhưng ánh mắt ấy…
Tôi nhận ra ngay từ giây đầu tiên. Diễm chăm chú nhìn xoáy vào mắt tôi. Mùi nước hoa rất nhẹ thoảng qua, quen thuộc đến đau lòng.
Người phục vụ mang ra hai ly trà đá lớn. Những viên đá va vào thành ly nghe leng keng trong cái nóng mùa hè miền Nam nước Mỹ.
Diễm chống cằm nhìn tôi.
— Bảo có thất vọng không?
— Về chuyện gì?
Nàng cúi đầu, bàn tay xoay xoay chiếc khăn giấy.
— Vì Diễm không còn giống ngày xưa nữa.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt thật lâu. Nếu ngày xưa Diễm thuộc loại con gái cao lớn có da có thịt, bây giờ thì nàng chắc to gấp hai tôi, chiếc mông kếch xù của nàng thỉnh thoảng nhích qua nhích lại, làm chiếc ghế bằng gỗ kêu kọc ka kọc kách như muốn gãy làm đôi.

Bên ngoài cửa kính, nắng Charleston vẫn rực cháy trên những mái nhà cổ. Một cơn gió nóng thổi qua làm lá cọ rung nhẹ.
Thời gian đúng là đã thay đổi cô.
Nhưng cũng chính thời gian làm vẻ đẹp của cô trở nên thực tế hơn, nặng ký hơn, giống như một bài hát cũ nghe càng lâu càng thấm.
Tôi khẽ nói:
— Diễm à… hồi trẻ Bảo yêu một cô gái đẹp.
Tôi dừng lại vài giây.
— Còn bây giờ, Bảo thấy trước mặt mình là một người phụ nữ từng trãi… mà vẫn còn biết cười.
Diễm im lặng, rồi bất ngờ nàng nói:
- Không biết sao càng lớn tuổi, Diễm càng mập , mỡ nhiều hơn da.
Tôi mím môi, hất nhẹ tay:
- Không sao hết Diễm. Chúng ta đều đã già, cơ thể sẽ không còn như ngày xưa nữa. Còn gặp mặt nhau ở tuổi này là vui rồi.
Đôi mắt Diễm đỏ lên giữa cái nóng ẩm ướt Charleston.
Ngoài phố, tiếng ve bắt đầu râm ran trên những hàng cây sồi già phủ đầy rêu xám. Và trong khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu:
Có những mối tình không bao giờ quay lại được như xưa. Có những hình ảnh chỉ nên sống với ký ức và kỷ niệm thì chắc chắn sẽ đẹp hơn, sẽ nên thơ hơn và trắng tinh như tờ giấy học trò.
Dù sao đi nữa, hai người bạn thuở học trò còn có thể ngồi cạnh nhau trong một chiều hè xa lạ, nghe tiếng ly đá tan chậm giữa thành phố ven biển này… thì tuổi trẻ của chúng ta chưa hẳn đã mất đi.
Las Vegas một chiều tháng 5 – 2026
Alain Bảo Phán