Cuối hành lang – Truyện ngắn kinh dị by Alain Bảo Phán 07/30/2019

Tân và Thành là đôi bạn rất thân từ thuở còn tắm mưa ở Việt Nam, cho đến khi định cư tại một tiểu bang miền đông nước Mỹ.Ba mẹ của 2 gia đình đều xuất thân từ giới trung lưu trí thức, sĩ quan của miền nam Việt Nam. Vào những năm đầu thập niên 90, khi chính phủ Mỹ chấp nhận cho nhập cư những gia đình sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa còn kẹt lại, theo diện H.O.

Cả 2 đều là những sinh viên xuất sắc của một trường đại học khá nổi tiếng, nơi họ đang định cư. Vào mùa hè năm cuối của chương trình under-graduate , Tân rủ Thành đi Las Vegas để nghĩ xả hơi cho những năm dài chỉ biết cặm cụi với sách vở, và nhân tiện cũng để tham quan tận mắt thành phố không ngủ có một không hai trên thế giới, mà 2 người chỉ thường thấy trên phim ảnh và truyền hình.

Tân là một thanh niên cao ráo, đẹp trai, học giỏi, bạo dạn lại nói năng lịch thiệp, nên có nhiều bạn gái cả Việt lẫn Mỹ. Ngược lại Thành tuy luôn luôn đứng hạng nhất nhì từ high school cho đến lên đại học, nhưng với cặp kính cận dày, dáng người cục mịch, thêm phần lại ít nói, nên bao nhiêu cố gắng tìm bạn gái cho anh, từ 2 gia đình, và ngay chính Tân nhiều lần cố gắng hết sức giới thiệu bao nhiêu cô gái cho Thành, đến giờ vẫn đổ vỡ.

Có lẽ vì vậy, suốt chuyến bay từ thành phố miền đông êm đềm hẻo lánh đến Las Vegas, Tân luôn nghĩ trong đầu:

” Chuyến này đến Las Vegas, Tân nhất định cùng Thành ăn chơi hết mình, và tìm mọi cách để cho Thành trở nên dạn dĩ hơn, để sau đó dễ tìm bạn gái hơn .”

Tân đặt sẵn 1 phòng khá rộng, 2 King bedrooms, có đầy đủ phòng khách rộng rãi tiện nghi, balcony thoải mái có ghế ngồi ngắm cảnh, và ngay cả 1 quầy bar cá nhân, plan cẩn thận những nơi Tân dự định sẽ cùng Thành đến vui chơi.

Từ phi trường về khách sạn bằng xe đưa đón của khách sạn khoãng 10 giờ tối, khi bước vào cửa phòng khách sạn tận lầu 13, Tân la lên một cách sung sướng, và nhảy chồm lên nằm lên chiếc giường rộng thênh thang:

– Las Vegas ! tụi mình đến Las Vegas rồi Thành !

Thành thì chậm rãi bước thẳng đến cửa sổ, vén màn và đưa mắt nhìn xuống hàng triệu loại đèn đủ màu lấp lánh, chen lẫn những kiến trúc tinh vi của những Casino đủ loại. Anh từ tốn quay lại hỏi Tân:

– Bây giờ xuống dưới kiếm gì ăn chứ mày ?

– Ăn là chuyện nhỏ, chơi là chuyện lớn. Thành liệng vội vali, hành lý vào trong tủ, nhanh nhẩu trả lời.

Thoát chốc, 2 người đã xuống dưới casino, đi ngang qua hàng trăm slot machines, tiếng cười trộn lẫn với tiếng la hét của người chơi, cùng với tiếng kêu mời gọi của các cô cocktails, với những bộ áo thật sexy, càng kích thích máu tò mò của 2 người.

Thành và Tân ăn vội 2 dĩa thịt bít tết trong coffee shop mở cửa 24/24, vừa nhai vừa nhìn ra những bàn Blackjack náo nhiệt bên ngoài. Sau khi thanh toán tiền ăn khuya và tip hậu hĩnh, 2 người vội bước nhanh tới dãy bàn xì dách.

Vừa đi Tân vừa nói:

– Double or Bust nghe mày ! sau chuyến đi này tụi mình chắc bù đầu với bài thi ra trường, và những công ăn việc làm mới.

Thành cẫn thận móc ra một xấp tờ 100$ và đếm:

– Tao chơi 1,000$ đô thôi, thua thì tao nghĩ.

Có lẽ thánh nhân hay thần bài Las Vegas thường hay trọng đãi những kẻ lần đầu đến đây, nên vận may của cả hai, phủ đầy mỗi ván bài, chỉ hơn một giờ sau, cả Tân và Thành, mỗi người đã có trên 3,000$ nghĩa là ăn hơn 2,000$.

Tân liếc mắt nhìn Thành:

– Nghĩ được rồi mày .

Thành hiểu ý, vội nói với cô chia bài:

– We stop playing.

Tân và Thành cầm đống chip 100$ màu đen, chen lẫn 25$ chip màu xanh, chuẩn bị rời bàn để đến cashier đổi. Cô Dealer còn rất trẻ, với nụ cười duyên dáng:

– Let me cash you out

Không đợi 2 người trả lời, cô nhanh tay đổi những 100$ chip màu đen và 25$ chip màu xanh , thành những 500$ chip màu trắng. Cô đưa lại cho 2 người, và quay lại nói lớn với anh chàng floorman shift supervior:

– 12 whites out.

Người floorman vội quay lại, nhìn cô giao chip cho 2 người và gật đầu.

Cả hai rời khỏi bàn Blackjack và bước nhanh đến cashier, Tân vừa đi vừa mừng:

– Nếu ngày nào mà cũng ăn được như vậy, chắc tụi mình dọn qua Las Vegas, học chi cho mệt.

Thành mỉm cười đồng tình:

– Chắc tại mình vừa chơi hay lại vừa hên.

Dù rằng tận đáy lòng, cả hai đều hiểu rằng không thể nào thắng nổi casino.

Mỗi người cầm trên tay một xấp tiền 100$ hơn 3000$ , chia làm 2 nhét chặt vào túi sau và túi trước của quần jean. Nhìn đồng hồ thấy đã gần nữa đêm, Tân nháy mắt với bạn:

– It’s time to rock, Thành.

Hai người bước ra khỏi khách sạn, bước vào một chiếc taxi và chạy thẳng đến một club khỏa thân, mà Tân đã reseach một cách tĩ mĩ trước lúc lên đường.

Sau khi trả tiền vào cửa, Tân nhanh nhẩu bước nhanh vào club và kiếm một chỗ ngồi tiện lợi và khuất sâu vào góc tối, kêu 2 chai beers với giá cắt cổ, và kéo Thành ngồi xuống.

Trong khi đôi mắt Tân sáng rực kích thích nhìn những cô khỏa thân đủ sắc tộc màu da, vàng trắng đen nâu lượn lờ mời gọi khách . Thành vẫn bối rối tu từng ngụm beer và mắt chăm chú nhìn lên sàn nhảy khỏa thân. Tân thì liên tục gọi chai beer này đến chai beer khác, và đã gọi hàng chục lap dance từ bất cứ cô nào mời anh, vì tiền tip hậu hĩ, nên đôi khi Tân bạo dạn ôm chặt các cô mà không bị phản ứng nào.

Thành thì sau bao nhiêu rượu beer vào người, cũng không dám gọi bất cứ cô vũ nữ khỏa thân nào. Tân lúc này ngà ngà say, nhìn qua thấy bạn nhút nhát ngồi co lại. Tân vội thì thầm vào tai cô vũ nữ Á Đông dáng người nhỏ nhắn, với thân hình cân đối rực lữa không một mảnh vãi , cùng lúc Tân rút vội 2 tờ 100$ dúi vào tay cô.

Cô vũ nữ vòng qua ghế của Thành, 2 tay ôm chặt lấy cổ ,lấy cặp kính cận để xuống bàn, đôi môi nhỏ cắn nhẹ vào tai anh. Cô dìu Thành đứng dậy và kéo anh đi nhanh về hướng VIP room. Thành loạng choạng run rẩy bước theo.

Tân đưa mắt nhìn theo, sau đó lại tiếp tục ôm eo 2 cô gái da trắng khác vừa mới nhào tới anh thanh niên Á Đông hào phóng cao lớn, chi tiền như nước này. Khoãng nữa tiếng sau, Thành trở lại với cô vũ nữ Á Đông rực lữa, lần này Thành đã tự nhiên và bạo dạn rất nhiều, ôm chặt mông cô, và dúi thêm tờ 100$.

Càng về khuya, càng say chếnh choáng, Tân và Thành mới nghiêng ngả bước ra khỏi club. Ngoài đường xe đã vắng, ánh đèn vàng vọt nhợt nhạt , in hai bóng đen của Tân và Thành đang loạng choạng bước dọc con đường nhỏ củ kỷ, dẫn ra đường lớn từ cái night club khỏa thân này.

Dọc con đường nhỏ nữa đất nữa tráng nhựa, là những khu chung cư nghèo nàn, đa số là gái điếm, gái nhảy khỏa thân, dân hút xách, rượu chè, cờ bạc, và cũng không thiếu những ma cô du đãng cư ngụ.

Một cô gái còn rất trẻ mặc mini zip ngắn và mỏng,  bước sát vào người Thành lúc này đang dựa vào bức tường gạch loang lỗ, cô gái vừa thì thào, vừa kéo vội zipper của chiếc áo :

– My apartment is 2 minutes from here.

Cô vừa kéo Thành, vừa chỉ vào con hẻm nhỏ rộng đủ vừa một chiếc xe, tối đen như mực, không một ánh sáng. Thành chỉ nhìn thấy con hẻm, nhờ ánh trăng gần rằm chiếu lờ mờ xuống rặng cây đầu ngõ.

Tân đang ngồi dọc lề đường, có lẽ vừa gọi cell phone cho taxi, chân đi không vững lão đão bước theo:

– It is Ok, Thành . I’ll wait for you right in front her apartment.

Thành và cô gái bước vào ngỏ hẻm, Tân vội bước theo, cho đến khi cô gái dắt Thành vào 1 apartment trong 1 khu chung cư nhỏ, nằm ngay cạnh một bãi đất đá, cát và đủ loại xe củ kỹ đậu ngang dọc không hàng ngũ. Tân ngồi ngay trước cửa, tay bật chiếc đèn từ Iphone và nói lớn:

– Lẹ lên nghe Thành ! Taxi chắc sắp đến.

…Tân tựa đầu vào cửa, con nhức đầu lẫn cơn say làm anh ngủ thiếp lúc nào không hay. Có lẽ trong tiềm thức vẫn mơ màng đợi bạn, nên Tân ngủ gà ngủ gật, và đột nhiên giựt mình tỉnh dậy. Nhìn đồng hồ đã gần 3:00 sáng, cơn lạnh và mùi ẩm mốc làm anh rùng mình. Tân dường như đã tỉnh cơn men, trở nên tỉnh táo , anh tự nhủ:

-” Thành vào trong đó đã gần 1 tiếng, sao giờ này vẫn chưa ra..”

Anh đập mạnh vào cửa:

– Thành, mày còn ở trong đó hả – thôi đủ rồi – đi về thôi…

Không một tiếng trả lời, chung quanh chỉ nghe tiếng gió xào xạc, ánh trăng lơ lững len lõi qua bóng Tân. Tân cảm thấy rùng mình, cơn gió lạnh mùa đông sa mạc, làm anh càng sợ hải và lo lắng. Tân bật chiếc đèn từ Iphone chiếu vào cánh cửa căn phòng. Anh lấy hết sức tông vào nhiều lần, cuối cùng chiếc cửa bật tung ra , Tân lạnh người chết đứng, vì trong phòng không có một bóng người, đối diện với cánh cửa anh vừa tông vào là không gian trống, thông ra từ căn phòng, đến một khoãng đất hoang cây cỏ rậm rạp, và nhiều chiếc xe hư cũ chất thành lớp.

Tân tái mặt, hét lớn:

– Thành, Thành ! Where are you ?

Không có tiếng trả lời, trời bổng trở gió đông mạnh, tiếng kim loại kêu kèn kẹt của những chiếc xe chồng vào nhau, lá xào xạc vỗ mạnh của các cành cây cuối bãi đất hoang, làm Tân khụy xuống, vốn là một thanh niên dạn dĩ và thông minh, Tân vẫn còn đủ lý trí để gọi 911 , và run rẩy co người gục xuống.

Tiếng còi hụ, tiếng loa, tiếng người nói chuyện, làm Tân tỉnh hẳn. Chung quanh anh là xe cảnh sát, và đèn pha chiếu sáng cả bãi đất hoang.

Tân nghiêng mình , chợt nhận ra mình đang nằm trên cán cứu thương, chung quanh là các nhân viên cảnh sát. Người cảnh sát lấy tất cả lời khai của Tân về sự mất tích của Thành, và ông hỏi:

– Các anh làm gì tại khu chung cư bỏ hoang này ?

Tân thật tình kể tất cả câu chuyện từ night club cho đến khi gặp cô gái, cùng với Thành.

Người cảnh sát chau mày:

– Khu chung cư này làm gì có ai ở – khu này đã bỏ hoang gần 10 năm nay – chủ củ không đủ tiền xây dựng, đã khai phá sản, cuối cùng thua bạc hết và lái xe về tự sát bằng súng, ngay sau bãi đất chứa đầy đất đá, vật liệu xây dựng. Hiện tại chính quyền Las Vegas đã trưng dụng và rào kín, chuẩn bị đổi mới và làm đẹp downtown .

Tân tái mặt:

– Nhưng rõ ràng lúc nãy, tôi và bạn tôi đi cùng với cô gái vào 1 apartment đàng hoàng mà ?

Người cảnh sát nghiêm nghị:

– Chắc chắn là anh say quá rồi – ở đây không có ai ở cả.

Tân giật mình chợt nhớ ra một chi tiết quan trọng, Thành bạn anh, lúc nào cũng mang theo Iphone cũng như anh và tất cả mọi người thời đại hi tech này. Anh nói số phone cho cảnh sát, với niềm hy vọng dù Thành không bắt phone, nhưng nếu chiếc Iphone nhét sau túi quần vẫn còn hoạt động, thì nhất định cảnh sát sẽ dùng GPS để xác định và track vị trí của cái Iphone.

– Tân đang nằm mệt mõi một mình ở khách sạn, thì nhận được điện thoại của sở cảnh sát là họ không liên lạc được với iphone của Thành. Có lẽ nó đã hết pin, hoặc đã bị phá bỏ.

……Vài tháng sau đó, một không khí ảm đạm tang tóc trong 2 gia đình Tân và Thành, gia đình Thành đã tốn rất nhiều tiền của công sức cho các công ty truyền thông, để truy tìm cậu con trai mất tích. Họ cũng lập những trang web để kêu gọi mọi người. Trường Đại Học cũng kêu gọi sinh viên tìm kiếm tin tức của Thành, một sinh viên ưu tú lỗi lạc sắp ra trường, gây chấn động mạnh toàn thể cư dân tại thành phố miên đông nhỏ bé hiền hòa.

Tân thì suy nhược nằm nhà suốt semester cuối cùng, anh cứ ôm đầu ngồi trong phòng , hối hận vì đã ham vui, mà đã làm mất một người bạn tri kỹ.

Thĩnh thoãng, anh như người mất hồn, áo quần lếch thếch lang thang dọc hành lang, lớp học, anh và Thành thường ngồi nói chuyện.

Một hôm, trời đã khuya lắm rồi, Tân ngồi bó gối trong phòng, nhìn chăm chăm như người mất hồn từ  khung cửa sổ của nhà cha mẹ anh. Trời về khuya, khu rừng sau nhà vào hè, giờ dường như rộng hơn. Dưới nhà tiếng TV cũng không còn nghe nữa, Ba anh giờ này chắc đã ngủ, ông thường có thói quen ngồi trên chiếc ghế bành vừa xem và vừa coi báo. Tân vừa lim dim mơ màng, thì dường như ngoài cửa sổ có tiếng động lẹt xẹt. như có người cào. Tân lờ mờ dụi mắt, anh mơ màng thấy một khuôn mặt hiện ra ngoài cửa sổ giống nhu Thành. Tân run bắn người định thần nhìn kỹ, đúng là Thành nhưng đầu tóc anh ướt đẩm, máu rớt từng giọt, khuôn mặt phía trái dường nát bấy và mất hẳn con mắt.

Tân té bật ra sau và hét lớn:

– Thành, mày đó hả ?

Cái đầu Thành bên khung cửa sổ nhúc nhích , dường như nhìn Tân với cặp mắt buồn vời vợi, chợt con mắt bên trái của Thành rớt xuống. Tân cứng người, run bần bật thét lớn, và ngất xĩu té ngay xuống giường.

Ông bà Tân lay mạnh con và lo lắng hỏi:

– Tân, tỉnh dậy con ? con bị ác mộng hả ?

Tân giựt mình mồ hôi ướt khắp người, nhìn Ba Mẹ. Anh biết rằng mình vừa trãi qua một giấc mơ hãi hùng như thật, Mẹ của Tân ôm đầu con khóc nức nỡ, bà biết rằng kể từ ngày đi Las Vegas về , Tân như điên như dại vì Thành mất tích.Bà cũng hiểu rằng Tân luôn hối hận vì chuyến chơi khuya tại Vegas mà anh bày ra, đã dẫn tới hậu quả thê lương ngày hôm nay.

Thình lình chiếc phone của Tân vang lên, Tân giựt mình nhìn ba mẹ anh như thầm hỏi :” không biết ai gọi anh vào giờ này.”. Tân lôi chiếc phone từ dưới giường ra, anh tái mặt vì anh nhận ra đó là số điện thoại của Thành. Tân hồi hộp run rẩy:

– Hello, Thành đó hả ?

Bên kia đầu dây không có tiếng trả lời, Tân lại tiếp tục hỏi:

-Hello, Thành đó hả, mày đang ở đâu ?

Bổng tiếng điện thoại bên đầu dây bên kia đột ngột cắt đứt, và hàng loạt text message lập đi lập lại, hiện lên màn ảnh Cell Phone của Tân:

– Tân ơi – tao đang ở đây lạnh lắm. Cứu tao với.

Ba má Tân há hốc mồm kinh sợ, Ba Tân run lẩy bẩy:

– Thằng Thành, nó còn sống sao ? Bà ơi gọi cảnh sát …gọi 911

Sáng hôm sau, dựa trên số phone và text message của Thành cho Tân, Cảnh sát tìm được xác Thành thối rữa tại một Lake trong tiểu bang Nevada, nữa mặt bên trái bị ăn mòn , mắt trái mất hẵn.

Cảnh sát lôi từ túi sau của xác Thành một chiếc cell phone ẩm mốc, rong rêu bám đầy, và dĩ nhiên không còn xử dụng được.

Đám tang của Thành được cả trường đại học đến thăm viếng, từng bạn học đi ngang ngôi mộ anh thả một bông hoa , Tân trong bộ áo vét màu đen , khuôn mặt nhợt nhạt, thân hình cao lớn khỏe mạnh giờ đã ốm đi nhiều.

Tân đứng trước quan tài của Thành trước giờ hạ huyệt, nước mắt ướt đẫm, anh run run nói:

– Lỗi tại tao, Thành ơi ! tao không nên rủ mày đi Las Vegas !

Tân thọt tay vào túi , anh móc ra một con chip 100$, mà anh quên đổi lúc còn ở Las Vegas. Tân bật chiếc hộp quẹt máy, đốt con chip 100$ khá lâu, rồi anh liệng xuống chỗ hạ huyệt của Thành.

 

Copyright @USA Library 2019 by Alain Bảo Phán

 

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Alain Bảo Phán

Las Vegas 07/30/2019

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s