Khoãng Trời Xanh

                          Khoãng Trời Xanh

Hoàng trăn trở mệt mỏi mở mắt, anh nhìn ra song cửa qua một tấm màn trắng thêu bông khá dày. Dường như trời đã chạng vạng sáng, vài tia nắng nhợt nhạt mới lên đang cố gắng len lỏi vào căn phòng.

Hoàng khát nước lắm, anh nghiêng mình, dùng chân quơ quàu lấy bình nước tại góc phòng. Hoàng mệt mỏi quýnh quáng tay chân , làm chai nước ngã bật xuống sàn, nước trong chai chảy gần hết ra ngoài. Hoàng dùng hết sức trườn người từng bước một ra khỏi phòng, rồi anh lật ngữa thân hình, tay trái nắm thang lầu tuột từng bậc xuống nhà.

Bò lại thùng nước lọc, Hoàng mở vòi và nằm ngửa há miệng ra hớp loạn xạ dòng nước bắn tung tóe. Uống nước xong, Hoàng kiệt sức lã người thiếp đi nằm thẳng trên sàn.

Tai nạn giao thông hải hùng cách đây vài tháng đã làm Hoàng gần như bán thân bất toại, anh không thể đi đứng, cột sống đau nhói, anh chỉ có thể nằm, cao lắm là cố gắng bò chung quanh phòng để lấy đồ dùng cá nhân cần thiết.

May mắn tất cả các chi phí tiêu xài đều được thanh toán online, và nếu Hoàng cần gì, thì cũng có thể mua đồ giao tận nhà qua hệ thống internet.

          Những cơn nhức đầu đau nhói cứ làm Hoàng nữa tỉnh nửa mơ khi đang theo dõi các video hoặc livestream trên youtube. Cứ mỗi chiều anh lại bò trườn đến khung cửa sổ, vén màn chăm chú nhìn khoãng trời xanh nhỏ nhắn vuông vức bên ngoài. Cơ thể anh lâu lâu lại giựt ngược run bắn, rồi anh thiếp đi lúc nào không biết…

          Tiếng người gọi nhẹ bên tai, làm Hoàng mở mắt:

  • Anh Hoàng! có sao không anh ? sao anh xuống lầu được vậy ?

Hoàng nở nụ cười nhệt nhạt:

  • Anh bò xuống đó. Ủa,Trang, em mới đi làm về hả.

Người con gái tên Trang, hốt hoảng :

  • Trời ơi, sao anh làm vậy !
  • Không sao không sao mà Trang, anh nằm trong phòng cả ngày, cả mấy tháng nay, hôm nay cũng đỡ nên anh cố gắng bò để vận động cơ thể.

Trang im lặng, nàng không nói gì. Đôi mắt to chớp chớp, rồi hai dòng lệ tuôn trào.  Hoàng thấy vậy, anh lo sợ vôi nắm lấy tay:

  • Em đừng khóc, rồi anh sẽ khỏi. Anh sẽ đi đứng được.

Trang lại khóc nhiều hơn, nàng nắm chặt tay Hoàng, và gục đầu nức nở trong tay anh…

…Hoàng quen Trang vào dịp hè vào những năm cuối đại học. Anh tìm thấy ở nàng một sự trẻ trung cương quyết, trộn lẫn vẻ ngây thơ hóm hỉnh của thiếu nữ đôi mươi. Nhà anh chỉ cách nhà Trang vài ba con đường, cứ mỗi khi đi học hay đi làm về là nàng thường ghé sang. Cuối tuần, Hoàng lại chở Trang đi xem phim, hoặc vào thư viện lang thang đọc sách. Cuộc đời đẹp như mơ, chuyện tình hai người tuyệt như thơ…

Sau tai nạn xe hơi thảm khốc năm ấy,Dù được các bác sĩ tận tình chăm sóc cứu chữa, nhưng bệnh tình Hoàng vẫn không khỏi. Anh nằm liệt giường bán thân bất toại cả năm dài. Cuối hè năm sau, người ta tìm thấy Hoàng té xuống lầu, mặt mủi được bịt chặt bởi một bao ny lông cột chặt bằng giây thun.

Anh đã tự kết liễu cuộc đời bán thân bất toại của mình, bằng cách dùng bao ny lông tự làm ngạt thở, và thả mình rơi xuống lầu.

          ..Còn Trang ? thỉnh thoảng người ta thấy một người phụ nữ Việt Nam tóc dài ngang vai, ngơ ngác lang thang quanh các nghĩa trang, miệng luôn lẩm bẩm,rồi lâu lâu lại thốt lên tiếng cười man dại…

Có những người chỉ mong thấy 1 khoãng trời xanh, nhưng có những người có 1 bầu trời xanh nhưng lại không muốn thấy.

Nếu bạn đọc tới hàng chữ này, ngay dòng này, thì bạn là người may mắn, hãy sống cho thật đẹp, hãy tận dụng thời gian, đừng bao giờ lãng phí. Đời sống rất mong manh, có đó mất đó.

Nếu lỡ đường tình trắc trở, hay cuộc đời có khó khan, thì các bạn hãy lắng nghe tuyệt phẩm “Mai” của cố nhạc sĩ tài hoa Quốc Dzũng (1951-2023):

“Mai! Anh đã quen em một ngày
Anh đã yêu em một ngày
Một tình yêu quá không may
Mai! Anh nhớ môi em miệng cười,
Anh nhớ môi em ngọt lời
Dù lời yêu thương chưa nói

Mai! Anh đã yêu em thật rồi
Anh đã yêu em thật nhiều
Một tình yêu quá cô liêu
Mai! Em đã cho anh hẹn hò
Nhưng đã cho anh đợi chờ
Để rồi không đến bao giờ

Chiều về nhạt nhòa trên khu phố mưa bay
Lòng buồn thêm xót xa niềm cay
Lời hẹn hò đầu tiên em đã quên đi,
Con đường rộng vắng như biệt ly

Mai! Anh đã xa em thật rồi
Anh sẽ xa em trọn đời
Dù lòng thương nhớ không nguôi
Mai! Anh biết em trong một ngày
Anh đã yêu trong một ngày
Cho sầu đau đến bao ngày

Đời mình còn dài trong năm tháng chua cay
Còn tìm đâu thấy những ngày vui
Chuyện tình mình tựa như cơn gió trôi đi,
Riêng lòng anh xót xa biệt ly “

Bảo Phán, Las Vegas Viết xong ngày 6 tháng 10 năm 2023

Leave a comment