Xóm Chùa – Truyện Dài by Alain Bảo Phán (mỗi tuần đăng 1 kỳ) Kỳ 1 & Kỳ 2

Tuổi thơ thật đẹp phải không quí anh chị em. Có bao giờ chúng ta lắng động tâm hồn để 1 thoáng nhìn lại tuổi thơ hồn nhiên. Xin mời quí anh chị em theo dõi KỲ 1 CỦA truyện dài ” Xóm Chùa”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Xóm Chùa – Truyện Dài by Alain Bảo Phán (mỗi tuần đăng 1 kỳ) Kỳ 1
Chương 1:
Tiếng ồn ào gọi ơi ới của đám thanh thiếu niên ngoài ngỏ, làm Hòa giựt mình. Nó buông vội chén cơm vội vàng chạy ra cổng.
Năm ba đứa con trai loai choai mới lớn, quần đùi ở trần trùng trục đồng thanh la to:
– Ê Hòa, có ông già người Tàu chơi cờ tướng ăn sạch hết tiền anh em kìa ! Hòa mở to mắt tỏ vẻ thích thú:
– Ổng đang ở đâu vậy ?
Cả đám bạn nó nhao nhao:
– Ở ngay sân Chùa chứ đâu. Mày ra chơi thử với ổng đi.
– Đợi tao chút. Nói xong Hòa chạy vội đến lu nước mưa. Nó thọc cả hai tay vào, rồi tát nước vào mặt rửa thật nhanh. Hòa nhanh chóng chạy vụt theo đám bạn, mặc cho mẹ nó gọi giựt lại – vì chưa ăn cơm xong. Buổi tí thí cờ độ hôm đó, đã ngốn hết tất cả tiền dành dụm ăn sáng của Hòa và đám bạn. Ông già Tàu sau khi bỏ tiền vào túi, nhìn Hòa với đôi mắt dạy dỗ:
– Trình độ cờ của Nị còn thấp lắm. Về luyện lại đi, ngựa non háu đá coi chừng lọi giò đó.
Hòa nghẹn họng tức lộn ruột, nhưng nó càng tức và buồn hơn, vì đã làm thất vọng đám bạn cùng xóm. Nhìn ông già cười ha hả , tay ôm bình rượu bước nhanh ra khỏi xóm. Cả đám tiu nghĩu nghẹn ngào ai về nhà nấy. Hòa thì không về thẳng nhà. Nó lang thang chung quanh hai building Pháp, rồi ra cột điện ngã ba xóm, ngồi ngắm thiên hạ qua lại.
Xóm chùa là một trong 3 xóm nằm trong vùng đất cao, bao quanh bởi bốn con đường Nguyễn Đình Chiểu, Hồng Thập Tự, Nguyễn Bỉnh Khiêm và Đinh Tiên Hoàng. Nhà ngoại của Hòa và căn nhà đối diện nằm ngay ngã ba khu vực đất đỏ, cạnh hai building Pháp. Nghe đâu bọn trẻ ở Xóm Chùa gọi là Xóm Trên, dù rằng cả hai xóm đều có chung con hẻm thông ra đường Đinh Tiên Hoàng. Giáp giới với đường Hồng Thập Tự là xóm “Bà Đồng”. Lý do dễ hiểu vì ở đó có bà Đồng và gia đình hàng chục con cái cháu chít định cư từ thuở 54.
Trời đã chạng vạng chập tối. Đang mân mê ngắm những viên sỏi đất đỏ hình dáng kỳ dị, Hòa bổng giựt mình vì bàn tay thằng Nam đập mạnh lên vai:
– Làm gì ngồi đây một mình mày ? chút cúp điện đem đàn ra chơi.
– Tao thua độ cờ tướng, ngồi đây chơi một tý.
Thằng Nam cao lớn nhìn có vẻ lai lai, có nụ cười thật đểu nhìn Hòa trêu chọc:
– Mày mà đánh lại ai ! xạo hoài. Có mới nói nghe mày.
Hòa không trả lời, nó nhìn đăm đăm vào khuôn mặt hao hao Tây phương của Nam gằn giọng:
– Mày biết cái gì mà nói. Câm mồm đi.
Biết Hòa đang quạu, và cũng không muốn mất người đàn guitar cho buổi tối cúp điện. Nam cười trừ:
– Giỡn tí thôi mày, làm dzữ vậy.
Lúc đó đèn điện chợt tắt vụt, tiếng hàng xóm nhao nhao: “Cúp điện rồi bà con ơi.” Rồi ánh đèn dầu của hàng trăm căn nhà khu xóm được thắp lên. Con Hiền em thằng Nam từ trong hàng rào building bước đến:
– Anh Nam ! Má kêu anh về sửa cái cửa chuồng Heo. Má sợ cúp điện, đám heo con chạy mất.
Hòa bật cười sằng sặc khoái chí:
– Về cho heo ăn đi… chút ra ca Bolero.
Con Hiền lườm Hòa rồi nói:
– Khi nào sửa chuồng heo xong, thì anh Nam mới được ra chơi. Nói xong nó bước vội theo chân thằng Nam. Nhìn theo bóng con Hiền, Hòa tự nhủ “mới hôm nào con Hiền còn ốm khảng khiu chơi lò cò, mà bây giờ trổ mả con gái nhìn không ra.” Tuy cùng tuổi 16 với nhau, trong khi thằng Hòa vẫn còn xà lõn đá banh, thì con Hiền đã áo dài tha thướt tóc chảy mượt mà. Bởi vậy không ít các anh lớn hơn trong xóm lăng xăng buông lời trêu chọc.
 

Ngôi chùa nhỏ nằm ngay trung tâm của xóm. Bên cạnh là khoảng sân xi măng khá rộng, loang lỗ những vết nứt. Hòa ngồi chồm hổm trên bệ của một bức tượng xây dang dỡ cùng bốn đứa trong xóm. Đội tuyển năm đứa banh mủ thường tụ tập trước sân chùa. Chúng đang xì xào to nhỏ bàn mưu tính kế cho buổi đá độ chiều nay. Với vẻ mặt trịnh trọng,thằng Long hậu vệ lớn nhất trong đám. Nó cất giọng khàn đục bể tiếng như vịt bầu:

              – Trận này phải thắng vì độ ngon, đủ cho anh em chầu nước mía và bò bía. Tụi mày phải tập trung tinh thần. Thằng Lê tiền đạo, em của Long ngắt lời :

              – Anh cứ lo thủ cho chắc. Hàng trên đã có em và thằng Hòa.

Mấy đứa còn lại gật gù tỏ vẻ đồng ý. Bất chợt Minh con, thằng trắng trẻo nhất trong bọn lớn tiếng hỏi:

              – Nhưng banh đâu mà đá ?

Hòa nhìn nó ngạc nhiên:

              – Vậy chứ trái banh hôm trước đâu rồi ? Mày mang về nhà cất mà.

              – Trái banh đó tét làm hai rồi.  Bây giờ phải hùn tiền mua trái mới.

Cả bọn sau khi mỗi đứa vắt óc năn nỉ mượn tiền của người nhà, chúng đã mua được trái banh mới. Trận đá banh diễn ra kịch liệt bên một lề đường đất khá rộng, nằm sát sân vận động Hoa Lư. Dòng người đi xe đạp nhiều hơn xe máy thỉnh thoảng tắc nghẻn vì trái banh văng ra đường.  Vài người bị trái banh văng trúng, nghiến răng tức giận chửi đổng:

              – Lũ mất dạy ! Con cái nhà ai không biết .

Vài người khác thì bỏ xe, nhảy xuống chạy dí bắt bọn trẻ. Nhưng bao giờ chúng cũng nhanh chân biến mất vào những ngã rẻ của xóm. Chờ khách đi đường bỏ đi, chúng lại trở lại tiếp tục trận bóng. Càng về chiều, khán giả lớn nhỏ trong xóm đổ ra xem càng đông. Bất chợt thằng Tân lớn, nổi tiếng du côn mất dạy nhất xóm tự nhiên vạch quần đái tè tè vào gốc cây bên đường. Phụ nữ đi đường hốt hoảng kêu cứu,la lớn che mặt. Khách đi đường gồm thanh niên đàn ông tức giận ùa nhau chạy bắt thằng Tân. Bọn trẻ thấy vậy cũng sợ hải chạy tan tác vào xóm.

Hòa cũng nhanh chân trốn vào chánh điện nhà chùa nằm sâu trong hẻm. Lát sau, Hòa len lén chun về nhà, đi thẳng vào buồng bà Ngoại. Nó đắp mền kín mít chờ mẹ nó kêu ra ăn cơm.

Cuối tuần hôm đó, Hòa ngoan ngoãn ở nhà học bài. Học xong nó chỉ vẩn vơ trước giàng cây vú sửa nhà bác Năm đầu xóm. Mùa này vú sửa chín mộng. Hòa đứng dưới nhìn lên thèm thuồng.

              – Muốn hái vú sửa phải không ?  Tiếng chị Thuần nhỏ nhẹ từ hiên nhà.

Hòa đánh trống lãng:

              – Vú sửa chín quá trời chị.

Chi Thuần mỉm cười không nói bước vào nhà. Một lát sau chị đem một cái cây thật dài, đầu cây có một bầu tròn như cái rọ. Chị bước ra nhịp nhàng hái hàng chục trái. Hòa cũng bước theo tay cầm chiếc rổ vá, lượm bỏ từng trái vào.

Chị Thuần con gái út của bác Năm, nổi tiếng dễ thương nhất nhì xóm chùa.  Chị dong dỏng cao, thân hình phải triển đầy đặn, bộ ngực tràn đầy nhựa sống. Có nhiều lần thằng Quang đầu bò, thuộc loại dê đạo lộ, canh me lúc chị chăm chú cúi lựa vú sửa. Nó mở mắt trừng trừng chăm chăm nhìn vào bộ ngực căng tròn của chị, miệng cứ há hóc ra.

Lần đó Hòa tình cờ bắt gặp, Hòa thản nhiên la lớn:

              – Chị Thuận ! Thằng Quang nó đang nhìn vào ngực chị kìa. Chị giựt mình bẻn lẻn, rồi vội vàng đứng lên lấy tay che ngực, vội vả đi vào nhà.

Thằng Quang tức lắm, nó liền ký đầu Hòa mấy cái. Tuy tức lắm thằng Hòa không dám đánh lại, vì thằng Quang lớn tuổi hơn và to con hơn nhiều. Hòa hét ầm lên:

              – Chi Thuận ơi. Thằng Quang nó đánh em nè.

Chị Thuần từ trong nhà bước ra xẳng giọng:

              – Sao ỷ lớn mà đánh nhỏ vậy. Không biết xấu hổ hả.

Thằng Quang nhe hàm răng cười nham nhở:

              – Tại nó nhiều chuyện.

Chị Thuần không nhìn thằng Quang, nắm tay Hòa an ủi:

              – Thôi đi chợ với chị. Khi nào chị gặp bác Hai má thằng Quang, chị sẽ méc bác.

Con hẻm đất đỏ chạy ra đường Nguyễn Đình Chiểu, đất đá ngỗn ngang. Chiếc xe đạp Hòa chở chị Thuần cứ nhồi lên rớt xuống vì dốc đứng gập ghềnh. Thỉnh thoảng bộ ngực chị Thuần lại chạm vào lưng Hòa. Một cảm giác là lạ khoái cảm chạy dọc xương sống, thằng Hòa lâng lâng.Nó thầm nghĩ :” ước gì được chở chị Thuần mỗi ngày như vầy.” Ở cái tuổi mới lớn như nó, con gái là một sinh vật vừa hấp dẫn, vừa lạ lùng.

Đêm nay cúp điện sớm. Thời tiết oi bức nóng nực, mọi người trong xóm, ai cũng ra ngồi trước sân ngồi tán dóc. Có nhà thì tụm năm tụm bảy ngồi kể chuyện ma. Có nhà thì tụ họp chung quanh nồi chè nấu hồi chiều. Vài người nôn nóng, tay cầm quạt mo phe phẩy đi ra đi vô lẩm bẩm:

              – Không biết hôm nay có mở điện đúng giờ không.

Bên kia building, bà Trường má con Lan Bắc Kỳ vẫn gào thét mắng con:

              – Ối giời ơi. Con gái mới nứt mắt mà đã theo giai !!! Bà Trường tay cẩm chổi lông gà quất con Lan liên tục. Cảnh này đã lập đi lập lại nhiều lần. Hàng xóm xem dần cũng quen. Con Lan Bắc Kỳ cũng tỉnh bơ, nó biết mẹ nó chỉ la hét một hồi. Rồi đâu sẽ lại vào đó. Ngày mai cả gia đình lại vui vẻ bên nhau.

Hòa đang tụ tập cùng bọn xóm trên ở cột điện ngã ba sát bên nhà con Lan. Lúc này thằng Nam đang  nghêu nghao bài hát : ” Đời tôi cô đơn, nên yêu ai cũng cô đơn. Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành…” Thằng Hòa vừa đập thùng vừa rãi đàn Bolero rất điệu nghệ. Con Lan Bắc kỳ đã lặng lẽ nhập bọn từ lúc nào. Nó chen đẩy thằng Cường ra. Tay giơ lên nói lớn:

              – Cho tao hát với.

Thằng Cường ở nhà đối diện nhà Hòa nhã nhặn hỏi:

              – Thế mầy hát bài gì.

Con Lan không do dự trả lời ngay:

              – Chuyện nàng trinh nữ tên Thi

Thằng Nam lúc này đã hát xong, nữa đùa nữa thật :

              – Hay là mày đổi thành “chuyện nàng trinh nữ tên Lan đi?”

Thằng Hòa vổ thùng đàn bạch bạch ba tiếng, rồi ra hiệu con Lan vô nhịp. Thế là bọn trẻ thanh thiếu niên cả nam lẫn nữ quây quần văn nghệ tưng bừng. Tiếng người nói, tiếng chó sủa, tiếng nhạc, tiếng xe chạy hòa lẫn với giọng hát trong đêm tối không đèn. Tất cả tạo ra một khung cảnh giao thời ngộ nghỉnh sau 1975 : giữa tối và sáng, bắc kỳ và nam kỳ.

…….
Còn tiếp..

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s