NẾU NGÀY ĐÓ…. (Tác giả Bảo Phán – Alain Bảo)

Câu chuyện ngắn tôi kể sau đây hoàn toàn dựa trên sự thật, bạn đọc hãy cùng nhau suy nghĩ thật kỹ về hai chữ “Định Mệnh:”
Trên cao nhìn xuống đường phố, từ Thiền Viện Đại Đăng, khung cảnh buổi trưa hè tịch mịch, đâu đó tiếng phong linh vang lên nhè nhẹ, vài bóng khách vãng lai qua lại, ngọn gió lạnh dễ chịu của vùng San Diego làm tôi thiu thiu chợp mắt….
nha su
…..Được tin Huy, thằng bạn thân hồi còn học tại chức qua Chicago thăm Mai Khanh, Mộng Vân, tôi vội vàng gọi điện thoại hẹn ngày và mua vé câp tốc qua hội ngộ hàn huyên cùng các bạn. Năm đó hình như là năm thứ nhất của chương trình học Master, nên thật ra tôi không bận bịu gì mấy, ngoài những công việc giúp đõ, chấm điểm, và dạy phụ các lớp toán thống kê tại trường, hơn nữa lại nhằm vào hè , nên thời gian cũng thoải mái.
– Tôi, Khanh và Vân cùng đến vào trong những thời điểm năm 1990-1991, và lại cùng giống nhau hoàn cảnh nên rảnh rổi những mùa hè, chúng tôi thường gặp mặt thường xuyên tại Las Vegas hoặc Chicago. Xứ Mỹ lạnh lùng, cuộc sống vô cùng bận rộn, ngoài bà con họ hàng, tôi thật ra có 3 người bạn thân duy nhất là Khanh, Vân và Hằng. Vì vậy được tin Huy qua Chicago, tôi mừng vô cỡ, tôi nhớ mãi thằng bạn khá đẹp trai, hào hoa, lanh lợi, mà cả gia đình tôi và các dì rất quý. Đến Chicago, được các bạn tôi đón về thành phố của gió “Windy City”, tôi được dịp hàn huyên cùng bạn bè trong những buổi ăn thật đơn sơ và ấm cúng.
Căn phòng hiện tại của chị em Khanh và Vân mướn nằm sát bên trường đại học, nó chật và nhỏ đến nổi mà chỉ cần 2 người đi qua đi lại là đụng vào nhau, vậy mà nó chứa đến 6 người bao gồm: Tôi, Tim, Vân, Khanh, Chúc, và Huy. Tối đến Huy và tôi được ngủ trên 1 chiếc giường ngủ xếp thành đi văng, đôi bạn hàn huyên và kể biết bao nhiêu chuyện trên trời dưới đầt , kỷ niệm xa gần, tương lai mây khói. Lúc này vào mùa bóng rổ, Tim ông xã của Vân và Tôi thường chạy qua các quán rượu, để xem, vì thật ra thời này tất cả chúng tôi đều nghèo mạt rệp, ai cũng phải mượn tiền chính phủ Mỹ để đi học, tiền học, tiền ăn, tiền ở, còn chưa đủ, thì lấy gì mà có tiền mua Tivi, nhưng cả 2 đứa Tôi và Tim, không ngại mưa gió lặn lội chạy bộ đến các quán Beer xem trực tiếp Tivi, để không bỏ một buổi tranh tài của đội tuyển Chicago Bull với siêu sao Michael Jordan Những buổi tối, chúng tôi thưòng tụ họp ăn uống, đánh bài, đùa giỡn, trong cái Apartment nghèo nàn chật hẹp ngày đó. Có lần Huy hỏi tôi: “Sao tụi mày đi Mỹ mà nghèo quá vậy..?” Tôi cứng họng…không biết trả lời ra sao, cứ ấp a ấp úng: “….Thì thì tụi tao đang đi học mà…” Mà thật ra cũng đúng, trừ tiền mua vé ra, tôi không phải chi bất cứ gì cả, tất cả đều do Huy bao, ngay cả những bữa ăn tối thịnh soạn với Vân, Khanh, Chúc, Tim, chị Lý, thì cũng là Huy chi và bao thầu… Có lần đi Shopping trên đại lộ Michigan, Huy có đưa tôi cái Credit Card bảo tôi là cứ việc mua, trố mắt ngạc nhiên vì thật sự tôi không ngờ mới rời xa Việt Nam hơn 5 năm, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy 1 cái Visa có mang nhãn hiệu Ngân Hàng Ngoại Thương Việt Nam. Tôi mỉm cười nói: “Thôi không cần đâu, Huy…” Huy nữa đùa nữa thật: “Phán, mày về Việt Nam làm việc với tao không..?” Nhìn bạn với đôi mắt cám ơn, vì tôi biết Huy rất lanh lợi và giỏi giang trong công việc làm ăn:” Thôi, để từ từ tao học xong đã..” …Sau buổi Shopping đó, buổi tối bên ngoài gió thổi mạnh , lại vừa nóng nực, không ngủ được, tôi mới hỏi vọng qua bên kia đầu giường: “Huy, mày ngủ chưa…” Tiếng Huy trả lời: “Chưa, gì đó Phán..” -“Tao hỏi thật, hiện nay mày có bao nhiêu tiền mặt trong nhà băng..” Huy thẳng thắn: “ chắc khoãng 100,000$ US dollars..” “Tao nghĩ như vậy, mày nên ở lại Mỹ, Khanh và mày cưới nhau, Khanh là công dân Mỹ rồi.” Huy hỏi:” rồi làm gì sống..?” Tôi trả lời:” mày năm nay mới có 30, Huy hơn tôi 2 tuổi, sinh năm 1965, còn tôi 1967, mày có vốn 100,000$ US ở đây học hành làm ăn, có chuyện gì thì bay về Việt Nam rồi bay qua Mỹ lại, nếu lấy Khanh thì mày cũng là công dân Mỹ mà, chuyện qua lại bay về Việt Nam đâu có khó…” Huy trầm tư thở dài:” tao thì kêu Khanh về Việt Nam làm việc với tao..nhưng Khanh không chịu…” Tôi mỉm cười: “ mày cũng kêu tao về Việt Nam làm việc chung với mày vậy, nhưng tao có chịu đâu..huống hồ gì Khanh..” Đêm đó 2 đứa bạn thân tâm sự thật nhiều cho đến gần sang về viễn cảnh của ngày mai…
Rồi ngày chia tay cũng đến…trước khi về Las Vegas, tôi hỏi Huy 1 lần cuối: “ Mày suy nghĩ thật kỹ đi, ở lại Mỹ, lấy Khanh, có vốn lại còn trẻ lanh lợi như mày lo gì không thành công trên xứ cờ Hoa tự do này….” Huy mỉm cười:” Để tao tính…” …..Rồi thời gian trôi qua, tôi bận bịu với bạn bè mới và học hành cùng với công việc, cho tới khoãng vài tháng sau, tôi được tin Huy bị bắt cùng với hàng loạt ông chủ trong những vụ làm ăn tại Việt Nam… …Tôi bồi hồi, ngồi trong văn phòng suy nghĩ,:” “Nếu ngày đó Huy nghe lời chúng tôi thì bây giờ đâu phải lâm cảnh như vậy.., Nếu tôi là Huy tôi sẽ chọn người tôi yêu, hơn là danh lợi tiền tài phù phiếm….nhưng rồi…suy nghĩ thật kỹ…Tôi vẫn là tôi, Huy vẫn là Huy…Bạn tôi có một lối suy nghĩ khác và có một hoàn cảnh khác, và tôi tôn trọng quyết định của Huy…” Cuộc đời này sẽ mất thú vị nếu chúng ta không có những chữ “nhưng”,”tại vì”, “nếu”,” ước gì”, “phải chi”…. phải không bạn đọc…. Nếu ngày đó Huy nghe lời khuyên của chúng tôi…… Nếu và Nếu…….
…………”Ngủ ngon dữ à….ăn cơm đi con” tiếng thầy tri khách nhẹ nhàng, làm tôi giựt mình, thì ra tôi đã ngủ quên trong cảnh êm đềm đơn sơ thanh tịnh của thiền viện Đại Đăng, nơi không nhiễm bụi trần gian đua đòi, giành giựt.. Tôi đứng dậy nói với nhà sư: “Dạ đề con đi rửa mặt..” Thầy dọn cho tôi 1 bữa cơm thật đạm bạc với tàu hủ chiên, khổ qua và 1 chén tương ớt, cây nhà lá vườn… Tôi đưa mắt nhìn thầy tri khách còn khá trẻ: “Thầy có tin vào định mệnh không..?” Nhà sư tri khách nheo mắt tinh nghịch: “Thế còn con, con có tin vào định mệnh không….???”” Tôi mỉm cười không trả lời thầy, đưa mắt nhìn ngang hàng loạt chậu hoa được cắt tĩa một cách cẩn thận đang nở rộ thật tươi…trong lòng tự nhủ: Hoa nở rồi hoa tàn, xuân đi rồi xuân đến, hạ tới rồi hè qua….
Viết vội vàng đêm Tháng 6 ngày 7 năm 2012 Tác Giả : Bảo Phán (Alain Bao) Viết tặng mối tình dang dỡ của 2 bạn Mai Khanh và Phan Tấn Huy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s