Ngọc Phương Nam !

Đại lễ Phật Đãn năm đó được tổ chức một cách trọng thể và long trọng , với sự hiện diện của hàng trăm tăng ni phật tử, dường như thu hẹp không gian vốn đã không lớn lắm, của chùa Diệu Pháp, miền nam Cali.

Tôi đang lăng xăng sắp xếp ghế hàng đầu cho quý thầy, quý cô và các vị khách mời hôm đó. Một cô gái với vóc dáng nhỏ bé, và một máy ảnh thật to, đang chen chúc cố gắng tìm một chổ thật thoáng để chụp hình, nhưng vì đông người quá, nên cô gái vẫn cứ loanh quanh mãi , nhưng chưa tìm được một chổ thoải mái. Thấy vậy, tôi buột miệng :

“Đưa đây anh chụp cho.”

Cô gái vui vẻ đưa máy ảnh hiệu CANON to đùng và khá nặng và giao luôn cho tôi nhiệm vụ chụp hình. Đơn giản vì tôi đứng ở vị trí tương đối thuận tiện, tương đối dễ dàng cho việc lấy những góc độ rõ ràng, sắc bén cho những bức hình lễ phật đản năm đó.

Đó là lần đầu tiên tôi quen cô Ngọc Phương Nam, hình như khoãng thời gian từ 2003 đến 2005, thật ra lâu quá rồi tôi không còn nhớ chính xác là năm nào.

Kể từ ngày đó, tôi quen biết hàng chục các em phật tử tại miền nam Cali, và dường như là có duyên, chúng tôi vẫn giữ liên lạc đến ngày hôm nay.

Vào những năm đó, khi có dịp đi Cali, là tôi xin ngủ trọ tại gia đình cặp vợ chồng Ngọc Phương Nam và anh Hòa.

Sự hiếu khách và chân tình của gia đình cô, thật khó kiếm ngay giữa vùng đô thị phồn hoa phố chợ , vùng Orange County.

Bao giờ gia đình cô cũng dọn sẵn một chỗ ngủ, một phòng riêng , và lo việc ăn uống thật đầy đủ, nếu không nói là thật là nồng hậu.

Nếu tôi có việc về khuya, thức sớm thì cô Ngọc Phương Nam cũng giao cho tôi một chìa khóa riêng cổng chính, để tiện việc ra vào thuận lợi, nếu cần xe đi công chuyện riêng, thì chỉ cần hỏi.

Trái với cô chị cứng rắn nhân hậu, cô em Tuệ Anh là một người láu lĩnh, ngoại giao và lanh lợi, luôn luôn pha trộn những lời hớm hĩnh, đôi mắt tinh nghịch khi trò truyện với mọi người.

Tôi đã hân hạnh gặp bác Lý Đại Nguyên không biết bao nhiêu lần, và hình như mỗi lần gặp, tôi chỉ ấp úng một câu “Chào Bác” và được bắt tay một cách thân thiện. Dù rằng đôi khi ngồi chung xe đi chung một quãng đường khá dài, tôi chỉ thường im lặng lắng nghe những câu chuyện Phật Giáo bác kể, hoặc bàn luận với Cố Giáo Sư Lưu Trung Khảo, hoặc anh Hòa phu quân của cô Ngọc Phương Nam.

 

Thời gian thấm thoát tựa con thoi, mười mấy năm trôi qua thật nhanh, các em phật tử giờ đã lập gia đình, hoặc đã công thành danh toại.

Gần đây đã nhiều lần ghé Cali, tôi định bụng sẽ ghé thăm gia đình cô và các cháu. Nhưng lần nào cũng vậy, tôi lại quên bật.

Năm nay đột ngột nhận được tin bác Lý Đại Nguyên qua đời vào những ngày đầu năm 2018, những ký ức ngày nào bổng trổi dậy, những hình ảnh chân tình thật đẹp, thật hồn nhiên, của các em phật tử trong những ngày lễ phật, sinh hoạt, như đánh thức một thời để nhớ, một kỷ niệm đánh dấu chặng đường phật tử.

Nếu quý anh chị em nào có dịp quen biết với cô Ngọc phương nam, thì có lẽ hiểu được gia đình cô là những viên ngọc quý ở miên nam Cali, những viên ngọc chân tình đạm bạc, đơn sơ, nhưng được trao chuốt, mài dũa qua thời gian, trong phong ba bảo tố.

Tuy viên ngọc trụ cột đã mất đi, 4 viên ngọc còn lại trong gia đình cô, thừa khả năng và bản lãnh dẫn dắt các em, các cháu phật tử thuộc thế hệ sau.

Xin tạm dừng bút nơi đây, dù rằng còn có nhiều chuyện thật vui muốn chia xẻ.

Kính tiễn đưa hương hồn bác Lý Đai Nguyên về cõi phật , kính chia buồn cùng bác gái, anh Hòa, cô Lý Tri Anh, Lý Tuệ Anh và các cháu.

22 tháng 1 năm 2018

Dương Tiêu

Las Vegas.

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s