Riêng Một Góc Chùa – Tác Giả Alain Bảo Phán

Las Vegas sáng đầu năm 2026. Ánh nắng mùa đông lấp lánh trên những tán cờ Phật giáo bay phấp phới trước cổng chùa Ưu Đàm. Tiếng chuông ngân dài, tan vào không khí se lạnh, mang theo mùi hương trầm, mùi bánh chưng mới hấp và hương hoa lay ơn thoảng nhẹ.

Thành đứng lặng ở sân chùa, tay cầm bó nhang, mắt dõi về phía điện chính. Anh đã quen sống một mình ở Mỹ hơn ba mươi năm — một đời độc thân, vắt ngang vai vài mối tình dang dỡ, bạn bè mỗi đứa một nơi. Hôm nay, anh về chùa chỉ để tìm chút cảm giác “Tết Việt”, thứ anh vẫn chắt chiu giữ trong tim từ thuở rời Việt Nam.

Bên kia sân, một người phụ nữ chậm rãi đặt đĩa trái cây lên bàn lễ. Dáng bà thanh mảnh, mái tóc điểm bạc được búi gọn, tà áo dài màu lam phất nhẹ trong gió. Khi bà quay lại, Thành sững người.

Anh không tin vào mắt mình.
“Diễm…” — cái tên bật ra khẽ đến mức chỉ mình anh nghe thấy.

Ba mươi lăm năm.
Từ ngày họ chia tay nhau trong sân trường trung học ở Sài Gòn — giữa mưa xuân lất phất, anh đi Mỹ còn cô sang Pháp — họ không còn gặp lại, không một lá thư, không một tin nhắn. Chỉ có ký ức và những bài thơ học trò cũ kỹ, đôi khi Thành vẫn đọc khi lòng chùng xuống.

Anh bước lại gần.
“Xin lỗi, cô… có phải cô là Diễm không?”

Người phụ nữ khẽ giật mình, ngẩng lên. Ánh mắt họ chạm nhau — chậm, sâu và lặng.

“Anh… Thành đó sao?”
Giọng bà run nhẹ, mang theo âm hưởng cũ của Huế ngày xưa, dịu dàng mà xa xăm.

Họ đứng đó, im lặng rất lâu. Nhịp trống múa lân vang lên ở xa. Tiếng trẻ con reo cười, tiếng chúc Tết bằng tiếng Việt xen lẫn tiếng Anh của cộng đồng người Việt ở Las Vegas. Giữa âm thanh náo nhiệt ấy, chỉ có hai người già đứng nhìn nhau, như thể thời gian đã tạm ngừng lại.

“Ba mươi lăm năm rồi…” — Thành nói chậm rãi. “Anh không ngờ gặp em ở đây.”
“Em cũng vậy,” Diễm cười, ánh mắt rưng rưng. “Tình cờ Tết , em đến chùa này, để cầu bình an cho ba mẹ đã mất. Còn anh?”

“Anh đến để tìm lại hương vị Tết. Ở Mỹ lâu quá, lòng thấy trống thật.”

Gió thổi qua vườn tượng Phật. Lá phong cuối mùa còn sót bay nghiêng. Cả hai ngồi xuống ghế đá dưới cây tùng già.

Diễm kể, sau khi sang Pháp học, cô ở lại làm dược sĩ, rồi lập gia đình. Nhưng đời không như mơ, chồng mất sớm, con đã ra riêng. Nay sang thăm họ hàng ở Mỹ, tình cờ ghé chùa lễ Phật đầu năm.
Thành lắng nghe, đôi mắt ấm áp nhưng thấp thoáng nỗi tiếc nuối của một tuổi trẻ đã qua.

“Ngày đó, em đi không một lời từ biệt.” – Anh nói nhẹ – “Anh cứ tưởng em giận anh, hóa ra là em suy nghĩ quá nhiều rồi sinh ra tự ti mặc cảm .”

Diễm mím môi, nhìn xuống bàn tay đang đan vào nhau.
“Hồi ấy, em nghèo lắm, lại sợ anh chờ… nên thôi. Ai ngờ nửa đời sau lại gặp lại trong ngôi chùa nơi đất khách.”

Hai người cùng cười, một nụ cười vừa buồn vừa đẹp.

Bên trong chánh điện, Sư Cô trụ trì cất giọng tụng cầu an. Tiếng mõ nhịp đều, lan trong làn hương khói mờ ảo. Thành nhìn sang Diễm, thấy nơi khóe mắt bà ánh lên những giọt lệ long lanh — không hẳn của buồn mà là của một sự nhẹ nhõm nào đó, khi ký ức được chạm lại giữa hiện tại.

“Diễm này…” — Thành nói khẽ — “Năm mới, anh mong mình còn dịp gặp lại. Ở tuổi này, có được một người nói chuyện cũ, cũng là phước lớn rồi.”
Bà gật đầu, mỉm cười:
“Chừng nào anh còn đến Ưu Đàm, em sẽ lại đến chùa.”

Tiếng pháo điện tử vang lên leng keng. Bên ngoài, đoàn múa lân uốn lượn gần cổng chùa, trẻ con cười nắc nẻ. Giữa dòng người chen vai, hai mái đầu bạc cùng cúi lạy Phật, mỉm cười trước bức tượng Quan Âm hiền từ.

Ánh nắng xuân nghiêng xuống, nhuộm vàng sân chùa.
Một khởi đầu mới — không phải của tuổi trẻ, mà của lòng người sau bao năm phiêu bạt.
Giữa Las Vegas, nơi những ánh đèn chẳng bao giờ tắt, có hai tâm hồn Việt vừa tìm lại nhau trong hương Tết quê nhà.

Chiều xuống mau. Từ sân chùa Ưu Đàm, dòng người dần tản, chỉ còn lác đác vài gia đình chụp hình trước gốc mai giả cạnh tượng Quan Âm. Thành chờ Diễm lấy áo khoác, rồi cả hai cùng bước ra đường. Las Vegas rực sáng — phố phường đèn LED đủ màu, những bảng hiệu chằng chịt ánh sáng lạnh, nhưng trong lòng Thành, dường như lại thấy ấm áp khác thường.

“Bao lâu rồi, em chưa ăn một cái Tết có người trò chuyện bằng tiếng Việt như vậy đó,” Diễm nói, giọng trầm mà nhẹ.
“Anh cũng vậy,” Thành cười. “Lâu rồi toàn nghe mọi người nói ‘Happy New Year’ mà quên cả ‘Chúc mừng năm mới’.”

Họ cùng cười. Tiếng cười vang giữa quảng trường Fremont đông đúc, rồi tan vào gió lạnh tháng Giêng. Thành đề nghị:

“Có quán phở Việt gần đây lắm, mở khuya. Ăn miếng phở đầu năm cho ấm bụng ha?”

Diễm khẽ gật, mắt ánh lên chút ấm áp mà Thành không ngờ.
Quán phở nhỏ nép bên một khu thương xá vắng. Bên trong, mùi nước lèo thoảng hương gừng, quế, hồi. Chủ quán — một đôi vợ chồng người Việt — đang treo dải pháo đỏ chúc Tết.

Khi tô phở nóng bốc khói được đặt xuống, Diễm khẽ cười:
“Anh nhớ không, ngày xưa mỗi lần tan học, anh hay đòi ăn phở bò gân, còn em chỉ thích tái nạm thôi.”
Thành nhìn cô, im lặng giây lát. “Anh còn nhớ lắm. Nhớ cả cái ly chanh nóng em hay uống, bảo là để giữ giọng hát. Ngày đó em hát hay lắm mà.”
“Giờ chắc vỡ giọng rồi,” cô cười, nhưng trong mắt thấp thoáng buồn.

Một lát, cô nói:
“Nhiều năm qua em cứ nghĩ… nếu ngày ấy không đi, nếu anh không sang Mỹ, liệu mình có khác?”
Thành nhìn ra ngoài cửa sổ kính. Ngoài kia, tuyết rơi lất phất — điều hiếm ở sa mạc. “Có lẽ số phận đâu cho mình chọn. Nhưng anh nghĩ, dù đi đâu, trong tim mình vẫn có một phần dành cho kỷ niệm ấy.”

Họ ngồi lặng. Tiếng nhạc Tết trên loa nhỏ vang bài “Xuân đã về”, pha chút xa xăm. Đôi tay Diễm hơi run, Thành khẽ kéo gói khăn giấy về phía cô. Họ mỉm cười, một nụ cười an nhiên của những người đã đi qua nửa đời lưu lạc.

Khi rời quán, Thành chở Diễm về khách sạn trên con đường dài rực ánh đèn neon. Cô dựa lưng vào ghế, mắt nhìn ra ngoài:
“Las Vegas lấp lánh quá, mà đôi khi cũng buồn quá anh nhỉ?”
“Ừ,” Thành đáp. “Chắc vì trong lòng mình vẫn thuộc về nơi khác.”
“Về Tết, về Sài Gòn…” — Diễm nói nhỏ, ánh mắt mơ hồ.
Thành im, nhưng trong lòng dâng lên niềm ấm áp lẫn nghẹn ngào.

Tới khách sạn, họ dừng lại bên lề đường. Trước khi chia tay, Thành lấy từ túi áo ra một tấm thiệp nhỏ, có in hình chùa Ưu Đàm“Anh dự định đi chùa lại cuối tuần, có lễ thả hoa đăng. Nếu em còn ở đây, cùng đi nhé?”
Diễm đón lấy tấm thiệp, nhìn anh thật lâu, rồi gật đầu — nhẹ như một lời hứa.

Ba ngày sau, người ta lại thấy họ đứng bên hồ nước nhỏ sau chùa. Trời Las Vegas lộng gió. Dòng người thả những hoa đăng vàng rực trôi bập bềnh trên mặt nước.

Diễm chắp tay, khẽ nói: “Em cầu cho người cũ luôn bình an.”
Thành nhìn cô, chậm rãi đáp: “Anh cũng cầu cho duyên xưa, dù muộn, vẫn còn ý nghĩa.”

Khung cảnh lặng im, chỉ còn tiếng nước khẽ vỗ bờ. Giữa bóng đèn chiếu rực, hai chiếc hoa đăng nhỏ chạm nhau, cùng trôi theo dòng sáng.

Một khởi đầu dịu dàng — không phải cho tình yêu rực rỡ, mà cho một sự trở lại đầy nhân duyên, trong năm mới của hai tâm hồn đã từng lạc nhau.

Không còn hoa mai giả trước cổng chùa, cờ Phật giáo cũng được cất gọn vào kho. Las Vegas trở lại với nhịp sống xô bồ thường ngày — những tiếng chuông máy đánh bạc, dòng xe nối dài dưới ánh đèn rực rỡ.

Thành vẫn đến chùa Ưu Đàm vài buổi mỗi tuần. Ông giúp các bác lớn tuổi sắp lễ, nhặt lá khô ngoài sân, đôi khi dạy trẻ con tập viết thư pháp. Còn Diễm, kể từ lễ hoa đăng hôm ấy, vẫn giữ thói quen ghé qua chùa vào cuối tuần, chỉ để ngồi nói chuyện đôi chút, hay cùng pha bình trà sen hoa cúc bên hiên.

Một chiều, họ ngồi trên ghế đá cũ, nắng xiên qua hàng tùng, gió khẽ thổi hương trầm từ điện chính.
Thành nói chậm:

“Anh sắp về hưu, mai mốt chắc kiếm tiểu bang nào vắng vẻ yên tịnh, để thanh thản phần đời còn lại.”

Diễm mỉm cười, bàn tay khẽ nắm lại trên đùi.

“Còn em… tháng sau chắc về Pháp. Ở bên đó vẫn còn nhà, với mấy đứa cháu nhỏ. Em sang Mỹ lần này cũng lâu hơn dự định rồi.”

Cả hai cùng im lặng. Mặt trời ngả dần xuống lớp sa mạc đỏ phía xa, rọi vàng lên tượng Quan Âm ở góc sân. Diễm nói khẽ:

“Giá mà mình gặp nhau sớm hơn một chút, trước khi mọi thứ đã xếp hàng đâu vào đấy…”

Thành cười.

“Nếu sớm hơn, có khi lại lạc nhau sớm hơn. Ở cái tuổi này, anh thấy, gặp được đã là may rồi.”

Câu nói nhẹ như gió, nhưng ở đâu đó trong giọng ông vang lên chút nghẹn.

Buổi tối cuối cùng trước khi họ chia tay, Thành lái xe chở Diễm đến thung lũng Red Rock ngoài rìa thành phố. Cả hai đứng trên vách đá, nhìn xuống Las Vegas trong biển ánh sáng mênh mông.

“Anh biết không,” — Diễm nói — “từ trên cao nhìn xuống, Las Vegas giống hệt một tấm thảm đầy sao. Nhưng mấy ánh sáng đó đều giả. Em chỉ thấy thật khi ở cạnh người cũ, trong buổi sáng ở chùa hôm ấy.”

Thành im lặng, rồi cười hiền:

“Anh cũng vậy. Cả đời đi xa, chỉ đến khi gặp lại em, anh mới thấy lòng mình… còn biết rung lên.”

Diễm khẽ cúi đầu, nước mắt lăn dài, nhưng không buồn. Bầu trời đêm Las Vegas mở ra, sao rải như bụi vàng.

Trước khi ra về, Thành mở cửa xe, ngập ngừng nói:

“Anh không dám hứa điều gì nữa, nhưng nếu Tết năm sau em ghé lại đây, anh sẽ chờ ở chùa Ưu Đàm. Cùng ăn bát phở đầu năm, thả hoa đăng như cũ.”


       Tiếng chuông ngân. Ánh đèn vàng run rẩy trên mặt nước yên.
Hai ngọn hoa đăng trôi ra giữa hồ, sáng lung linh — không phải cho quá khứ, mà cho phần đời còn lại, bình yên và tĩnh tại.


Giữa Las Vegas – thành phố của ánh sáng và cát, có hai tâm hồn Việt gặp nhau khi tóc đã bạc, để hiểu rằng: Tình yêu không luôn cần một khởi đầu mới — đôi khi, chỉ cần một người còn nhớ, và một lời hẹn cũ vẫn được giữ trọn trong tim.

Alain Bảo Phán viết xong ngày 2 tháng 1 năm 2026

Leave a comment