Đêm ấy, sòng bài “Golden Star” vẫn sáng rực như ngày, tiếng nhạc và tiếng cười vang dội suốt từ khuya tới gần sáng. Trên sân khấu, Minh Khang, một ca sĩ nổi tiếng có giọng hát day dứt, vẫn đứng hát bài cuối cùng trong chương trình. Giọng anh khàn khàn, pha chút men rượu, hòa cùng tiếng đàn jazz êm ru khiến cả không gian như lạc vào cõi mơ.
Khi bài hát kết thúc, khán phòng lác đác người đứng dậy. Người thì ra bàn chơi bài tiếp, kẻ ra về trong men say cùng ánh đèn chập choạng. Minh Khang cúi chào rồi rời sân khấu, đi về phía hành lang dài dẫn ra cửa sau. Bấy giờ, kim đồng hồ đã chỉ gần 2 giờ sáng.

Anh vừa đến bãi xe thì một giọng nói khẽ vang lên phía sau:
— Anh Khang phải không?
Anh quay lại. Một cô gái mặc chiếc áo khoác trắng, khuôn mặt thanh tú, nụ cười nhẹ. Cô ta đứng ngay dưới ánh đèn vàng lờ mờ, đôi mắt sáng mà xa xăm.
— Em nghe anh hát mỗi lần đều thấy xúc động lắm. Khuya rồi, chắc anh đói… để em mời anh đi ăn phở nhé?
Khang thoáng ngập ngừng, rồi gật đầu, coi như lịch sự với khán giả hâm mộ. Trên đường đi, gió thổi hun hút dù không hề có cây nào ven đường. Anh chợt rùng mình. Cô gái đi bên cạnh, tóc bay nhẹ, chiếc khăn choàng cổ mỏng như tơ tung lên trong gió.
Một cơn gió mạnh lùa qua, tấm khăn bay khỏi cổ cô, rơi là là xuống đất. Khang cúi nhặt, nhưng khi ngẩng lên… tim anh như ngừng đập.
Cô gái vẫn đứng trước mặt, nhưng… đầu cô không còn ở đó.
Mái tóc đen mềm vẫn bay trong gió, song trên bờ vai trắng chỉ là khoảng trống đen ngòm.
Tiếng cười nhỏ, ngân như tiếng gió thổi qua khe cửa:
— Anh hát hay lắm… nhưng người ta nói… hát cho người chết nghe thì không tốt đâu…
Minh Khang thét lên, vứt chiếc khăn, bỏ chạy như điên dại. Tiếng bước chân cô gái lộp cộp phía sau, xen lẫn tiếng cười rắn rít, càng lúc càng gần…
Người ta tìm thấy anh sáng hôm sau, ngồi co ro ở góc đường, mắt trừng trừng và miệng cười mếu. Anh không nhớ nổi đêm ấy có chuyện gì, chỉ thỉnh thoảng bật cười và hát đi hát lại một câu không đầu không cuối.

Từ đó, mỗi khi đêm khuya, ai đi ngang qua sòng bài “Golden Star“đều nghe vang vẳng tiếng hát của một người đàn ông hòa cùng tiếng rì rầm mơ hồ — như có ai đó hát theo, giọng trong như gió lướt qua cổ, lạnh buốt đến tận xương.
Một ngày đầu năm 2026 Alain Bảo Phán